Gần 10 năm thanh xuân yêu và chờ đợi 1 người nhưng sau cùng người đàn ông ấy lại tặng em 1 cái sừng dài và lớn trên đầu.
 
Em và người ấy yêu nhau từ hồi còn học cấp 3, anh học trên em 1 khóa, lên đại học 2 đứa học 2 trường khác nhau. Anh học Điện lực còn em học Sư phạm. Hồi đó tình yêu trong veo, 2 đứa cũng gần trường nên đêm nào anh cũng đạp xe qua kí túc đèo em đi dạo. Suốt hơn 1 năm học đại học bọn em đã lê la khắp mọi nẻo đường phố xá Hà Nội trên chiếc xe đạp cà tàng của anh nhưng lúc nào cũng thấy vui và hạnh phúc vô cùng.


 
Ảnh minh họa
 
Hồi đó yêu đương chỉ dừng lại ở năm tay và ôm hôn. Có những đêm về trễ thuê nhà nghỉ ngủ nhưng cả 2 đều rón rén, vào đến nơi anh cũng ôm em ngủ chứ không dám làm gì vì em không muốn. Chính vì anh tôn trọng em như vậy nên em càng yêu anh nhiều hơn.
 
Đến năm 3 thì anh được cử đi du học bên Nga, khi đó nghe tin vừa vui vừa buồn. Anh thì tất bật chuẩn bị giấy tờ còn em thì buồn và lo lắng. Anh đi học mấy năm trời, liệu yêu xa thì tình yêu của cả 2 có còn đẹp đẽ và bền vững nữa không. Nghĩ đến việc mỗi ngày không được gặp nhau em lại run rẩy sợ hãi.
 
Nhưng vì tương lai của anh và của cả 2 nên đành cố gắng. Nhớ hồi đó khi anh sắp đi, 2 đứa gặp nhau lần nào khóc lần đó. Hôm đó anh bảo muốn ôm em ngủ kẻo sau này xa nhau lại không có cơ hội, em đã đồng ý. 2 đứa vào nhà ngủ lao vào nhau hôn hít, cũng lúc ấy anh thì thầm:
 
- Anh muốn được làm đàn ông, em cho anh nhé.
 
Trong hoàn cảnh ấy em đã mềm lòng đồng ý, đêm đó em trao trinh tiết cho anh ấy. Suốt mấy năm anh ấy đi em đều 1 lòng chờ mong, đêm đến có khi chát với nhau đến 2 giờ sáng.
 
Nhớ nhung đến hao mòn, hầu như đêm nào đi ngủ gối em cũng ướt đẫm nước mắt. Đôi lúc thèm gặp mặt thèm ôm nhau đến nao lòng. Yêu xa luôn khiến người ta vật vã, lay lắt, lúc nào cũng nhớ nhung thui thủi 1 mình, ngày lễ người ta có đôi có cặp nhưng mình thì cứ bơ vơ.
 
2 năm đầu tình cảm của cả 2 khá tốt, nhưng đến năm 3 anh ấy bắt đầu nói bận nhiều hơn. Bọn em nói chuyện ngày 1 thưa, gọi video cũng hạn chế, lúc đó em chỉ ước có tiền để bay qua gặp người ấy nhưng điều kiện không cho phép.
 
Mọi người cứ bảo anh ấy đẹp trai nói chuyện duyên như thế bên đó chắc có người yêu mới rồi bảo em đừng dại dột chờ đợi mà vụt trôi tuổi xuân, nhưng em không tin. Nhiều lần cãi vã anh bảo chia tay, em đau đến mức muốn chết. Rồi anh mất hút 1 tuần, 2 tuần rồi 1 tháng, nhưng sau nhắn tin lại anh vẫn nói thương em nên 2 đứa vẫn tiếp tục. Dù anh càng ngày càng lạnh nhạt, nhắn tin thưa thớt nhưng em nghĩ do năm cuối anh thi cử nhiều nên mới như vậy nên vẫn cảm thông.
 
4 năm đằng đẵng em vẫn chờ đợi như vậy, mỗi lần về quê muốn qua nhà anh chơi cũng chẳng được vì bố mẹ anh đã di cư vào nam. Nhà cũ của anh cách nhà em 10 cây số. Em không hề hay biết 4 năm qua anh về quê khá nhiều lần, anh về Sài Gòn nhưng không nói cho em biết 1 tiếng nào, chỉ duy nhất tết năm đầu tiên là anh về ở cùng em 3 ngày còn lại về sau thì chỉ liên lạc qua tin nhắn. Suốt thời gian ấy em cứ mòn mỏi đợi chờ và mong khi anh về bọn em sẽ làm đám cưới. Nhưng tình yêu của em được đền đáp bằng 1 cái sừng trên đầu to vật vã. Em vô cùng sốc khi biết sau 4 năm du học anh ấy đã có vợ và 2 con. Đứa thứ nhất được hơn 1 tuổi còn đứa thứ 2 đang trong bụng mẹ, cô ấy cũng là du học sinh. Em biết điều đó qua 1 người bạn của anh, hôm đó vô tình nhắn tin thì anh ấy hỏi:
 
- Em với thằng N chia tay lâu vậy rồi mà vẫn chưa chịu yêu ai à?
 
- Sao anh nói vậy bọn em vẫn yêu nhau mà.
 
- Là sao? Nó bảo với anh bọn em chia tay lâu rồi mà. Nó với cô bạn của anh còn có con với nhau rồi, chỉ là chưa làm đám cưới thôi.
 
- Anh nói sao cơ, anh cứ đùa em vậy.
 
- Anh nói thật mà, để anh gửi ảnh gia đình nó cho. Bọn này ít chụp ảnh nên cũng hiếm, để anh tìm cho lát anh gửi.
 
Nhìn bức ảnh gia đình họ hạnh phúc chơi trên tuyết trái tim em như vụn nát, em bủn rủn đứng không vững nữa, thậm chí tối đó mọi người phải đưa em đi viện truyền nước vì tụt huyết áp. Thì ra anh ấy lấy facebook vợ chặn em lại nên em không hề hay biết. 4 năm qua em bị người ta lừa dối vậy mà em cứ như con ngốc 1 lòng chờ đợi, 1 lòng yêu thương.
 
Bao người tán tỉnh yêu thương em đều không quan tâm. Em không dám tin nhưng đó lại là sự thật, giờ em chỉ muốn gào lên đánh mắng người ấy. Em muốn hỏi sao anh ta lại tàn nhẫn với em như vậy, đàn ông sao bạc tình bạc nghĩa đến thế, gần 10 năm thanh xuân chỉ yêu và chờ đợi 1 người nhưng lại bị người ta phản bội? Còn 3 tháng nữa anh ấy kết thúc việc học, em đếm chờ từng ngày để được gặp nhưng giờ thì kết thúc thật rồi. Em nên làm gì đây?