Khi bị phát hiện cô bạn thân tỉnh bơ: "Tao thấy mày và anh ấy hạnh phúc quá nên tao thèm. Giờ thì tao đã có con với chồng mày rồi, nhưng điều đó chưa đủ, tao còn muốn anh ấy làm chồng tao nữa cơ".
 
Ngày Lan và chồng li dị, tôi đã qua bên đó hẳn 3 ngày để an ủi. Công việc chồng con tôi đều gác lại hết, dành thời gian cho người bạn chí cốt của mình. Nhờ có tôi mà Lan đã thấy khá hơn và có thể vực lại mình sống tiếp. Sợ bạn thân buồn nên thỉnh thoảng tôi lại rủ Lan đến nhà chơi nấu cơm có hôm còn ngủ lại. Chúng tôi thân nhau còn hơn cả chị em ruột nhiều lúc chồng tôi còn phải ghen tỵ vì đêm đến vợ bị b.ắt c.óc mất. Mỗi lần thấy chồng phụng phịu tôi lại cười:
 
– Thôi mà, để mai đi đêm nay em nằm tâm sự với nó tý, ông xã ngủ đi nhé. Em thương em yêu…


 
Ảnh minh họa
 
Hôn chồng xong tôi chạy tót qua phòng bên, 2 người trò chuyện khúc khích cả đêm. Nhiều lúc Lan nắm tay bạn mình rồi nói:
 
– Đời này may mắn nhất của tao có lẽ là gặp được người bạn tốt như mày.
 
– Thôi đi còn bày đặt khách sáo nữa, mày tốt với tao tao tốt lại có thế thôi mà. Rồi sau này kiếm được 1 anh mới mày lại quên tao cũng nên.
 
– Điên à, 1 lần là quá đủ rồi, tao sẽ sống vậy thôi chả dại gì kết hôn lần nữa. Có thể sau này tao sẽ làm mẹ đơn thân.
 
– Sao phải thế, mày con trẻ, xinh đẹp đầy người thích tội gì làm mẹ đơn thân. Mà kể ra cũng may là mày với lão chồng khốn nạn đó chưa có con với nhau đấy.
 
– Ừ, may mà hồi đó tao đòi kế hoạch. Tao sợ hôn nhân rồi, thôi không nói nữa, ngủ đi mày.
 
– Ừ.
 
Tôi luôn tin người bạn của mình tuyệt đối, đi mua váy áo hay gì tôi cũng nghĩ đến bạn mình đầu tiên. Nhiều đêm nằm cạnh chồng tôi còn thì thầm là: “Anh đừng ghen tỵ khi em đối xử tốt với Lan nhé, nó thiệt thòi nên em thương nó lắm”. Chồng tôi mỉm cười:
 
– Anh biết rồi, anh sẽ không ghen tỵ nhưng giờ em phải bù đắp cho anh.
 
Nói rồi cả 2 lao vào nhau, dù đã cưới nhau đến 6 năm nhưng tình cảm của họ vẫn rất thắm thiết mặn nồng. Tôi thuộc dạng phụ nữ thùy mị  có nhan sắc, biết đối nhân xử thế nên dường như chưa thấy chồng chê trách tôi điều gì. Còn tôi cũng rất tự hào về chồng, anh là 1 người có trách nhiệm với gia đình lại rất đỗi ngọt ngào luôn biết làm vợ bất ngờ và làm con thấy hãnh diện.
 
Chúng tôi dường như chưa khi nào cãi vã nhau, cả khu phố luôn nhắc đến tình cảm của vợ chồng với sự ngưỡng mộ và ao ước. Tôi cũng tin tưởng chồng mình vô cùng, nhưng sau này tôi mới biết mình đã đặt niềm tin nhầm chỗ. Vào 1 ngày đẹp trời Lan hẹn tôi đi uống cà phê, tôi há hốc mồm khi thấy bụng bạn mình to lên còn lông mày thì dựng ngược:
 
– Đừng nói là mày đã làm mẹ đấy nhé.
 
– Ừ tao có bầu rồi đấy, mày ngạc nhiên không?
 
Chị suýt đ.ánh rơi cốc nước trên tay:
 
– Con điên mày có con với ai, mấy tháng rồi. Tao đi học có 2 tháng mà mày đã nhanh thế này rồi ư?
 
– Được hơn 3 tháng rồi, tao đã nói rồi mà tao muốn làm mẹ đơn thân.
 
Tôi nhìn tôi bạn há hốc mồm không biết diễn tả cảm xúc ấy thế nào nữa. Tôi cũng chẳng biết nên vui hay buồn, nhưng thấy tôi bạn có vẻ hạnh phúc là tôi cùng mừng rồi:
 
– Bố đứa bé là ai, sao mày giấu tao kĩ thế anh ấy yêu mày chứ.
 
– Dĩ nhiên rồi đó là 1 người đàn ông rất tuyệt, từ chuyện ấy cho đến tất cả mọi thứ.
 
– Sợ quá, xem nó diễn tả kìa, hôm nao cho tao gặp mặt đi. Ông ta có định cưới xin với mày không?
 
– Thôi mày đừng nôn nóng, cưới xin à…nhất định rồi.
 
Sau khi tạm biệt nhau ra về tôi vẫn chưa tin nổi đây là sự thật, tôi còn háo hức kể cho chồng nghe. Nghe xong anh cứ ậm ừ, không đóng góp ý kiến nhiều, rồi ngày Lan sinh cũng đến. Tôi xung phong đỡ đẻ cho con gái nuôi. Hôm đó tôi gọi cả chồng mình đến nữa để cần gì còn sai vặt.
 
Sau 4 tiếng vật lộn cuối cùng đứa bé cũng chào đời, tôi và cô bạn của mình đều mừng chảy nước mắt. Nhưng chỉ 2 phút sau khi đứa bé chào đời, tôi bủn rủn khi nhận ra chiếc bớt đen trên bụng đứa bé y hệt của chồng mình từ màu sắc đến đường nét. Lúc này tôi ngờ ngợ chồng mình chính là bố đứa bé:
 
– Không thể nào, sao có thể?
 
Lan dường như có tật giật mình liền ú ớ:
 
– Sao vậy mày, con tao làm sao hả?
 
– Không, không có gì, tao chỉ không nghĩ nó lại trộm vía đáng yêu vậy thôi.
 
– Trời đất làm tao cứ tưởng chuyện gì.
 
– Thôi mày nghỉ ngơi đi nhé, tao đi báo tin vui với mọi người.
 
Tôi bế "con" ra ngoài ở đó có mẹ Lan và anh đang chờ. Tôi nhìn xoáy sâu vào mắt chồng nói nhỏ nhưng đủ để anh nghe thấy:
 
– Nhìn nó giống anh đấy giống cả chiếc bớt đen luôn, anh gieo giống giỏi thật.
 
– Ý… ý em là sao?
 
Tôi nhìn chằm chằm vào chồng rồi mỉm cười:
 
– Sao anh hốt hoảng và bối rồi vậy? Em chỉ đùa thôi mà.


 
Ảnh minh họa
 
Rồi đi đến trao đứa bé cho bà nó. Anh biết rõ vợ mình không đùa, ánh mắt như chực khóc đầy nghi hoặc của vợ khiến anh như bị bắn trúng tim đen. Đêm đó tôi lặng lẽ ngồi trong bóng tối cả đêm, anh thấy vợ không ngủ bên cạnh nên dậy đi tìm:
 
– Bao lâu rồi.
 
– Ý em là sao?
 
– Anh và nó lừa dối tôi đã được bao lâu rồi.
 
– Anh… anh không có…
 
– Có thật không có không? Vết bớt đó anh giải thích sao? Cả cuộc trò chuyện giữa anh và nó ở bệnh viện tôi đã nghe hết rồi. Chắc anh ngạc nhiên lắm khi thấy tôi bình tĩnh đến bây giờ phải không?
 
Nhìn chồng quỳ gối dưới chân van xin khóc lóc mà tôi thấy ớn lạnh và run rẩy. Tôi ném con dao trước mặt anh:
 
– Anh ch.ết đi hoặc anh gi.ết tôi đi.
 
– Anh sai rồi em à, xin em hãy tha thứ cho anh. Là Lan qu.yến rũ anh, hôm đó anh say quá cứ tưởng tôi ấy là em…
 
– Vậy à, thế là 2 người lên gi.ường thường xuyên cùng nhau khi tôi đi học hả? Sao các người có thể làm vậy với tôi, tôi đã làm gì sai? Giờ anh muốn sao?
 
– Anh… anh van em cho anh 1 cơ hội.
 
– Cơ hội ư? Nó đẻ con cho anh rồi anh biết nó còn bao gì với tôi không? Bảo rằng người yêu tao tuyệt vời trên giường lắm còn chuyện cưới xin cũng có thể sẽ xảy ra.
 
– Cô ta nói láo đấy.
 
– Anh im mồm đi.
 
Còn Lan nằm trong bệnh viện bên cạnh con mình mà không 1 chút áy náy, cô ta có ý định c.ướp chồng bạn từ lâu rồi. Khi tôi đến viện hỏi:
 
– Sao mày làm vậy với tao?
 
Thì Lan tỉnh bơ:
 
– Tao thấy mày và anh ấy hạnh phúc quá nên tao thèm. Giờ thì tao đã có con với chồng mày rồi, nhưng điều đó chưa đủ, tao còn muốn anh ấy làm chồng tao nữa cơ. Mày ly hôn đi, từ lâu mày đã là người thừa rồi.
 
Bốp…
 
Có đến nằm mơ tôi cũng không tin nổi đây lại là lời nói và hành động thốt ra từ cô bạn thân chí cốt của mình.
 
– Con khốn, anh nghe chưa giờ anh định thế nào.
 
Chồng tôi đi vào nhìn cô bồ rồi nói:
 
– Tôi sẽ chẳng lấy 1 con đàn bà trơ trẽn như cô đâu, cô nằm đó mà ảo tưởng.
 
– Anh… anh dám, anh sẽ không thoát khỏi tay em đâu.
 
– Đồ rắn độc.
 
– Các người cứ diễn tiếp với nhau đi, khốn nạn và rắn độc như nhau thôi. Đứa con của tôi coi chừng đấy.
 
Lúc này chồng mới tỉnh ra thì đã quá muộn lâu nay anh ấy cứ nghĩ cô ta là thiên thần cơ đấy, tôi nhếch mép nhìn chồng đầy khinh bỉ. Bỏ ra khỏi bệnh viện trái tim tôi như ai đó b.óp nghẹt, tôi không nghĩ có ngày mình lại ph.ản bội đau đớn thế này.
 
Tôi muốn ném chồng ra khỏi nhà, nhưng làm vậy tôi không cam tâm vì như thế khác gì tôi dâng chồng cho con hồ ly tinh đó, càng nghĩ tôi càng rối càng đau khổ. Giờ tôi chẳng biết làm thế nào mọi người à, xin hãy cho tôi lời khuyên./.