Cầm tấm thiệp hồng người yêu cũ gửi mấy hôm trước, em ngồi thẫn thờ, chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa. Em còn chưa kịp quên người ta vậy mà họ đã đi cưới vợ.
 
Thế mới nói khi yêu đừng tin vào những lời thề thốt của đàn ông làm gì, yêu ngày nào biết ngày đó đâu. Hôm nay họ nói yêu ta nhưng chắc gì ngày mai họ vẫn chung thủy.
 
Anh ta và em yêu nhau được 4 năm, có biết bao kỉ niệm vui buồn. Khi chưa kịp làm đám cười thì người đó đòi chia tay, em chỉ biết khóc trong đau đơn. Vậy mà mới chia tay được hơn nửa năm giờ người yêu cũ đã làm đám cưới với cô gái khác. Nghe đâu cô dâu cũng có bầu rồi, có lẽ em bị cắm sừng từ lâu mà chẳng biết. Em cũng không muốn đến đám cưới của họ đâu, nhưng hôm đó lên cơ quan tâm sự với mấy chị bạn họ cứ bảo:
 
- Sợ gì mà không đến, hôm đó mày ăn mặc lồng lộn vào cho bọn chị, phải làm sao đẹp hơn cô dâu cho thằng tình cũ nó tiếc hùi hụi.
 
- Đúng đấy, nếu cần bọn chị hỗ trợ váy vóc và trang điểm cho.
 
- Dạ thôi cái đó em tự xoay xở được mà, chỉ là em sợ đến đó lại không kìm được lòng, dù gì cũng gắn bó 4 năm rồi.
 
- Thôi em ơi, cái loại đàn ông đó tiếc làm gì, ngoài kia còn bao người tốt hơn. Mày hiền lành xinh đẹp thế thiếu gì thằng thích, hay chị làm mối em trai chị cho mày nhé.
 
 
Ảnh minh họa
 
Em cười xòa:
 
- Thôi chị ơi thấy em anh ấy lại chạy mất dép ấy chứ.
 
- Mày cứ đùa.
 
Lúc đó sếp đi qua có vẻ đã nghe hết câu chuyện, bọn em thấy sếp thì im bặt lại không nói gì nữa. Đến hôm cuối tuần em quyết định đi dự đám cưới, sáng ra chọn bộ váy mới nhất rồi cũng trang điểm cẩn thận rồi bắt grap đi. Đến nơi chú rể và cô dâu đang đứng ở sảnh chờ đón khách, em đang trên đường tiến vào thì bỗng dưng sếp xuất hiện:
 
- Sao tôi gọi cô không nghe máy.
 
- Ơ sếp, em để im lặng nên chắc không biết ạ?
 
- Cô đi ăn cưới người yêu cũ đấy à?
 
- Vâng.
 
- Tôi nhờ cô 1 chút, cô hôn tôi 1 cái được không? Giúp tôi đi.
 
- Ơ… Em…
 
Em chưa kịp phản ứng gì sếp đã kéo lại và hôn vào môi ngay trước mặt cô dâu chú rể. Em đoán họ nhìn thấy vì cách nhau có mấy mét:
 
- Sao anh làm thế? Anh điên rồi à, bao người đang nhìn.
 
- Cô nói bé thôi, thật ra tôi đang giúp cô đấy, trên thiệp có ghi mời cô với người thương còn gì. Hôm nay tôi cho cô mượn 1 hôm đó, dù gì tôi cũng đang rảnh, cô phải diễn cho đạt để anh ta thấy không có anh ta cô vẫn sống rất ổn.
 
Em choáng váng, xấu hổ ngớ người ra nhưng rồi cũng hiểu được ý đồ của sếp. Và rồi em khoác tay anh ta vào, dù mặt vẫn đỏ bừng. Vào đến nơi chú rể bối rối:
 
- Đây là…
 
- Vâng đây là bạn trai của em, chúc mừng hạnh phúc của anh nhé.
 
- Vậy à, em cũng kiếm người yêu nhanh nhỉ, chúc mừng em nhé.
 
- Cảm ơn anh.
 
Sếp em chìa tay ra:
 
- Chào anh, tôi là người yêu của Hương cũng là sếp của cô ấy, rất vui được gặp anh.
 
- Vâng chào anh tôi là Tuấn…
 
- Vâng tôi biết tên anh mà.
 
Chú rể bối rối còn cô dâu lúc này tỏ vẻ không vui vẻ gì cho lắm, em liếc nhìn cô ta chứ không nói gì.
 
- Cô dâu hôm nay xinh quá, cô đang bầu bí đi dép cao không mệt chứ. Anh nhớ đỡ vợ cẩn thận nhé.


 
Ảnh minh họa
 
Câu hỏi “vô duyên” của sếp khiến ai đứng đó cũng nóng ran mặt, em thì phì cười. Cô ta bối rối lảng qua chỗ khác:
 
- Thôi chúng tôi xin phép nhé.
 
Sếp ôm eo em đi vào nhà hàng, lúc này em bảo với anh ta:
 
- Sao anh lại hỏi cô dâu như thế? Làm người ta xấu hổ.
 
- Ai kêu cô ta liếc xéo em làm gì, hơn nữa anh muốn gã kia phải xấu hổ.
 
Suốt buổi sếp cứ nắm tay em tỏ vẻ thân mật, chốc chốc lại ghé vào tai nói chuyện tỏ vẻ tình tứ, chú rể cũng bị phân tâm khiến cô dâu mặt nặng như chì. Sau bữa tiệc em phá lên cười khoái chí:
 
- Cảm ơn anh nhé, sao hôm nay anh biết mà đến hay vậy? Không có anh chắc tôi cũng không biết phải làm gì?
 
- Thật ra tôi cũng vừa đi ăn cưới người yêu cũ, cô ấy cưới tòa bên cạnh.
 
Sếp im lặng ngập ngừng, tôi nhìn đầy cảm thông:
 
- Anh ổn chứ, đối diện với cô ấy anh thế nào, biết vậy tôi cũng giúp anh.
 
Sếp nhìn em cười lớn:
 
- Biết thế tôi cũng nhờ cô nhỉ. Tôi đùa thôi, tôi mạnh mẽ hơn cô nhiều. Hôm nọ nghe chị em nói chuyện nên tôi qua xem cô thế nào, ai ngờ thấy cô đang ở giữa sân nên giúp cô diễn kịch thôi, mình cùng cảnh ngộ mà.
 
Em nhìn đầy thông cảm khi nghe sếp đang thở dài kể chuyện tình bi đát của mình, thì ra chúng tôi cũng đều giống nhau bị đá và bị cắm sừng. Sau hôm đó bọn em thân thiết hơn, có chuyện gì cũng tâm sự được như bạn bè tri kỉ vậy. Mà hình như càng ngày em càng thích anh ấy, vì gặp cứ thấy tim rung rinh, em nên làm gì đây?
 
Hôm bữa sếp hẹn đi ăn rồi nói vu vơ rằng anh đang để ý đến em khiến tim em loạn nhịp. Ngại ngùng nên em cũng chưa đáp lại vì thú thực em thấy mình không xứng đáng với anh ấy. Nếu bọn em thành đôi cũng sợ không bền, sợ lại đau khổ. Liệu em có nên tỏ tình hay bớt nói chuyện để tình cảm không nảy nở thêm, em thấy bối rối quá.